Tôi thường chọn cách lặng im trước những nỗi buồn…

Những nỗi buồn, mà tôi chưa bao giờ gọi thành tên, có thể đó là những lúc tôi cảm giác mình bị bỏ mặc lại, mọi người hối hả giữa dòng đời ngược xuôi, còn tôi, trân trân đứng bên đường, mắc vào một đống tơ mà cảm giác rằng mình không thể tự gỡ ra được. Giữa hối hả ngược xuôi đó, mong rằng có ai đó đứng lại, cho mình một cái nhìn cảm thông. Nếu được…giá mà được như thế! Sẽ đỡ cô độc biết bao…

Một chàng trai vừa hai mươi, rất nhiều điều có thể khiến anh ấy buồn, có thể đơn giản chỉ là bản thân thấy thua kém bạn bè cùng trang lứa, có thể chỉ là nhận ra rằng trong suốt thời gian qua, chưa bao giờ một lần tự tay mua quà cho mẹ trong khi bản thân mình lại đang đi mua quà cho mẹ của bạn gái. Hay chỉ là những lúc lang thang vô định, tự cảm giác rằng bản thân mình cô độc quá, nhỏ bé quá, yếu đuối quá!

Và rồi… những lần như thế, nỗi buồn lại từ đâu đó, kéo đến, dâng tràn cảm xúc, kéo cả cái yếu đuối len vào bờ môi cố gắng cắn chặt. Khi những giọt nước long lanh rơi xuống gò má, tự cười nhạo mình. Kiếm đâu ra lắm nước mắt, sao lại có thể dễ dàng nhè như vậy. Nhưng liệu rằng, nỗi buồn có theo đó tự biến tan?

Tôi thường chọn cách lặng im trước những nỗi buồn...

Những nỗi buồn, mà tôi chưa bao giờ gọi thành tên, có thể đó là những lúc tôi cảm giác mình bị bỏ mặc lại, mọi người hối hả giữa dòng đời ngược xuôi, còn tôi, trân trân đứng bên đường, mắc vào một đống tơ mà cảm giác rằng mình không thể tự gỡ ra được. Giữa hối hả ngược xuôi đó, mong rằng có ai đó đứng lại, cho mình một cái nhìn cảm thông. Nếu được…giá mà được như thế! Sẽ đỡ cô độc biết bao…

Thường thì, đó là những suy nghĩ trong đầu, còn cách đối diện với những nỗi buồn không đầu không cuối, không rõ lí do đó…Tôi chọn cho mình cách lặng im. Cứ lặng im, để nó tự đến và kéo lê mình vào những đêm dài không ngủ, có nhắm mắt cũng không thể làm bạn được với cái êm đềm của những giấc mơ. Có thể ngủ được cũng giật mình tỉnh dậy thảng thốt, và nhận ra cái cô độc của mình giữa bốn bức tường trắng xóa hẵng còn vương mùi sơn mới. À! Những lúc đó tôi mới nhận ra, nỗi buồn như con sâu đục khoét, nó khiến cả màn đêm cũng chẳng còn là chỗ an toàn giành cho mình….

Tôi thường chọn cách lặng im trước những nỗi buồn...

Thường, sẽ có nhiều người tìm đến một nơi làm điểm tựa, một góc có thể trút hết nỗi lòng mình để an yên vỗ về cảm xúc, mong rằng ngày hôm sau mọi việc sẽ trở lại đúng trật tự sắp đặt như bầu trời trong vắt sau cơn bão. Nhưng cái chai lì và cả kiêu ngạo ăn sâu vào máu của đứa con trai hai mươi này chẳng cho phép mình đi xin sự cảm thông từ một người khác.

” Ta thường coi trọng nỗi buồn của mình mà coi nỗi đau của người khác như một lẽ dĩ nhiên trong cuộc sống ” – Đâu đó tôi đọc được những dòng này, và ngẫm ra thật đúng! Nếu như có thể tìm được chút bình yên của mình bên cạnh những lời ủi an, thì đổi lại cho chút bình yên nhận được sẽ là cái lắng lo – liệu rằng mình có nhỏ bé trong mắt người, có quá tự ti trong mắt người. Những trở trăn thua kém của mình hay chỉ là cái ghen tị trong mắt người khác. Cái cô độc của bản thân khi thiếu gia đình cạnh bên hay là cái yếu mềm trước chông gai cuộc sống….Và rồi, dần dần tôi lặng im, tự cho những nỗi buồn gặm nhấm mình như một lẽ dĩ nhiên.

Tôi thường chọn cách lặng im trước những nỗi buồn...
Thường thì càng buồn, tôi lại nói càng nhiều, và cười nhiều. Vì những khi như thế, nỗi buồn không được dịp phát tán trong tôi. Đổi lại, có thể một khoảng khắc nào đó tôi quên nó đi, để tự tìm cho mình niềm vui. Tôi không biết như thế có ai nhận ra hay không – nhưng so với việc ủ rũ ngồi một chỗ, lặng im và tự mình đi về lẻ bóng đơn độc. Tôi thích cách mình vui vẻ đặt nó sang một bên và không màng đến nó giữa chốn đông người. Để không ai quá chú ý, không nhận những ánh mắt cảm thông, không cầu xin sự quan tâm và cả không quá gây chú ý như việc “Tôi đang rất buồn, làm ơn!”

Có thể, tôi là một đứa con trai quá kiêu ngạo, thích việc tự xoay mọi thứ bằng chính năng lực của bản thân, tự làm – tự chiu, tự ngã – tự đứng, tự đau – tự chữa…Vậy nên hai nét tính cách hòa trộn trong một con người khiến cho rất nhiều người tiếp xúc nói rằng tôi khó hiểu. Vì khó hiểu, nên khó gần, và vì khó gần, nên càng khó thân.

Với cái lặng im – tôi mặc nỗi buồn quất rát mình!

Tôi có thể ngủ thật sớm, rồi giành trọn một đêm trắng chỉ để ôm gối, ngồi một mình trong bóng tối, mặc cho thời gian tích tắc kéo đêm sang ngày, kéo hôm nay sang ngày mai…mặc kệ mọi thứ, tôi để nó cạnh bên, và mông lung nhìn mọi vật trong cái mờ mờ ảo ảo của một đêm không ánh đèn, không cả ánh trăng.

Thường thì tôi chọn cứ thế mà một mình – một mình đi lang thang – một mình tự chọn địa điểm nào đó. Ngắm mọi vật xung quanh, cảnh vật trước mắt, ngắm người qua lại, khẽ nhoẻn miệng cười nếu gặp những điều đánh yêu mà giản dị mình trông thấy.

Và sẽ lại chạy vun vút trong làn người đông đúc kia, cứ chạy vậy cho tới lúc xăng về vạch đỏ. Cùng với điều đó, mặc nước mắt lăn dài, tôi hát – hát to – hát những bài hát khiến nỗi buồn của tôi buồn hơn – hát những giai điệu lê thê réo rắt. Và đương nhiên, tôi đeo khẩu trang – để chẳng một ai biết được tôi đang khóc và hát như một đứa khờ….

Tôi thường chọn cách lặng im trước những nỗi buồn...

Cũng có những phút yếu lòng, nghĩ rằng mình nên chọn cách nói ra hơn là giữ trong lòng. Nhưng đời phù du, người cũng có cuộc sống của mình, có ai đủ vị tha để cạnh bên, nghe hết kể lể rồi hiểu trong cái mớ lê thê mà cảm xúc nhiều hơn là lí trí đó?

Vậy nên, những nỗi buồn mà đến cả mình chẳng giải thích nổi, thì cách tốt nhất là lặng im…Lặng im đến, nó cũng sẽ lặng im mà đi! Chỉ khuấy cảm xúc mình trăn trở một thời gian thôi…

Buồn đến mấy, đau đến mấy, cô đơn đến mấy, thất vọng đến mấy…cũng sẽ có ngày quá quen với nó mà tự bản thân cảm thấy thích nghi như một điều hiển nhiên. Cảm xúc đến, mang theo cả những kỉ niệm, ướt hết những đêm dài đằng đẵng, nước mắt cứ thế ứa ra khiến tim rát đến quặn thắt….

Rồi sao?
Ngày mai tới, cũng sẽ phải tiếp tục đứng dậy, gỡ những mối tơ rối để tự mình thoát ra, để không bị bỏ mặc bên lề cuộc sống, để khi một ai đó cô đơn trong nỗi buồn của mình thì bắt gặp mình trong chính hình ảnh đó. Và ta chọn cách lặng im, nhoẻn miệng cười khích lệ và để người đối mặt với nỗi buồn của họ là cách tốt nhất….
Tôi cứ đinh ninh rằng, cố quên càng nhớ, nên hãy cứ giày xéo mình bằng những nỗi buồn. Chẳng có nỗi buồn nào được khỏa lấp bằng những niềm vui đâu. Vui phút chốc, khi bị bỏ mặc lại đơn độc sẽ lại ê chề trong chính nỗi buồn của mình. Thà chọn cách đối mặt, đau đớn hay quằn quại, nó ở đâu cũng lôi ra mà đối diện. Rồi sẽ tốt hơn nhiều, đau cũng đau hơn, mà nguôi ngoai cũng nhanh hơn.

Đó là cách tôi đối mặt với những nỗi buồn của mình…

Nguồn: Guu.vn

SHARE